Dù khá xa, đường đi lại hiểm trở, nhưng biển Lộ Diêu luôn là một nơi để đến tuyệt vời cho bất cứ ai về “xứ Nẫu”. Và với chiếc Oppo Reno có camera “vây cá mập” trên tay, chuyến trở về lần này của tôi trở nên thú vị hơn nhiều lần.

    Như mọi khi, để đón được bình minh thì tôi phải dậy từ 4 giờ để chuẩn bị vì quãng đường di chuyển cho hành trình “săn ảnh” với Oppo Reno khá xa. Tuy nhiên, tôi cũng phải canh sao cho vừa đến được đoạn đường đèo là trời vừa sáng, vì đoạn đường này không có đèn và cũng khá hiểm trở. Nhưng nếu đi trên đoạn đường này khi trời đã sáng hẳn thì bạn có thể sẽ bị choáng ngợp bởi cảnh vật rất hùng vĩ của Lộ Diêu.

    Một trong những khúc cua trên đường đèo đến bãi biển Lộ Diêu.
    Một trong những khúc cua trên đường đèo đến bãi biển Lộ Diêu.
    Cảnh Lộ Diêu từ trên núi cao.
    Cảnh Lộ Diêu từ trên núi cao.

    Xuống đến chân đèo thì một cảm giác lạnh xen lẫn với mùi biển, mang lại cho tôi cảm giác lâng lâng, khó tả. Đúng rồi, bãi biển còn cách tôi không xa!

    Vừa đến nơi thì cũng là lúc mặt trời bắt đầu lộ diện, nhìn xung quanh thì cảnh vật vẫn không thay đổi gì nhiều nhưng cảm giác trong tôi vẫn luôn như lần đầu đặt chân đến đây – bình yên, trong lành và cũng rất thanh thản.

    Mặt trời bắt đầu hé lộ.
    Mặt trời bắt đầu ló dạng, chiếu tỏ cảnh vật của biển miền Trung.

    Mặt trời vừa hé cũng là lúc mà các ngư dân đánh bắt gần bờ tại đây mang những mẻ lưới sau một đêm cực nhọc về bờ. Nhưng, buổi sáng hôm nay có vẻ khác lạ hơn mọi khi vì chỉ có vài chiếc thuyền vào bờ và lượng cá mà người dân thu hoạch cũng không nhiều như mọi hôm…

    Ngư dân di chuyển vào bờ bằng những chiếc thuyền thúng.
    Ngư dân di chuyển vào bờ bằng những chiếc thuyền thúng.

    Ngư dân thu hoạch cá từ những tấm lưới.
    Ngư dân thu hoạch cá từ những tấm lưới.

    Đến khoảng 9 giờ thì không gian nơi đây có vẻ tĩnh lặng hơn vì mọi người đã về gần hết, loay hoay chả biết chụp gì ngoài thuyền và biển, thì “lòng vui như thể nhặt được nhiều vàng” vì bắt gặp được hình ảnh một chú đang vá lưới trên chiếc thuyền thúng. Liền chạy đến làm quen để xin chú vài kiểu ảnh và chú cũng rất nhiệt tình bảo: “Thì chú ngồi đây làm, con cứ chụp thoải mái, cảnh ở đây đẹp lắm phải không con?”. Thái độ chân chất, mộc mạc cùng câu nói triều mến khiến tôi phần nào tự tin hơn hẳn.

    Giữa cái nắng ban trưa cùng với đó là gió rát bởi cát biển nhưng chú vẫn cần mẫn vá từng đoạn lưới để cho kịp ra khơi.
    Giữa cái nắng ban trưa cùng với đó là gió rát bởi cát biển nhưng chú vẫn cần mẫn vá từng đoạn lưới để cho kịp ra khơi.

    Không những nhiệt tình nhận làm “model” cho tôi, chú còn thoải mái tâm sự rất nhiều từ chuyện gia đình, công việc và giới thiệu cho tôi hiểu rõ hơn về vùng đất nơi đây.

    Trò chuyện một lúc thì cũng đã 11 giờ, tưởng chừng như chuyến đi kết thúc tại đây phải về cho kịp bữa cơm nhà để về chiều còn quay lại thành phố, thì trên đường quay lại bắt gặp thêm hình ảnh của một chú đang sửa tàu. Đến xin chụp vài kiểu ảnh thì chú cũng sắp về, tuy nhiên dường như hiểu được ý tôi, chú liền cầm dụng cụ chỉnh sửa thêm vài chi tiết nhỏ để cho tôi chụp ảnh và cũng nán lại nói chuyện một lúc chú mới về.

    Tưởng chừng như chuyến đi lần này sẽ có phần phai nhạt hơn so với những lần trước nhưng lại để trong tôi những kỷ niệm khó quên. Mỗi người sinh ra đều có một quê hương để sinh ra, để lớn lên, để thể hiện tình cảm riêng và để trở về. Cảnh và người xứ “Nẫu” của tôi như thế đấy!

    Tất cả hình ảnh trong bài viết đều được chụp bằng Oppo Reno, màu sắc của hình ảnh đều được sử dụng từ các bộ lọc màu có sẵn trong phần mềm chụp ảnh.

    [blog type=”alt” heading=”Xem thêm bài mới nhất” heading_type=”block” /]

    Chia sẻ.